25/05/2026
LÚC CÓ TIỀN , NGƯỜI TA NÓI
ĐÓ LÀ CÔNG CỦA CHỒNG.
LÚC NỢ NẦN, NGƯỜI TA LẠI ĐỂ VỢ ĐỨNG RA GÁNH
Có những người vợ sống trong một cảnh rất chua, nhưng ít khi nói ra.
Lúc chồng làm ăn được, tiền vào, nhà khá lên, người ta nhìn vê phía người đàn ông.
Đó là công của anh.
Là bản lĩnh của anh.
Là con trai họ giỏi giang, biết làm ăn.
Người vợ khi đó vẫn ở trong nhà, vẫn lo cơm nước, con cái, nội ngoại, vẫn giữ cho mọi thứ phía sau được yên để chồng rảnh tay đi làm.
Nhưng những phần đó ít ai nhắc tới. Có cũng như không.
Rồi tới lúc công việc đổ xuống, nợ nần ập tới, tiền không còn, điện nước phải lo, con vẫn ăn, vẫn học, nhà vẫn phải sống tiếp.
Lúc đó, người đứng ra chắp vá lại từng mảnh thường lại là vợ.
Vợ đi vay chỗ này, xoay chỗ kia.
Vợ tính từng đồng tiền chợ.
Vợ gồng tiền học cho con.
Vợ giữ cho trong nhà còn một bữa cơm tử tế, để đứng ai ngã thêm nữa.
Cái chua nằm ở đó.
Khi sáng sủa, công lao gọi tên chồng.
Khi tôi sầm, trách nhiệm lại tìm tới vợ.
Mình không cần ai tung hô.
Nhưng sống trong cảnh đó, người đàn bà nào cũng có lúc nghẹn.
Vì lúc yên thì mình như cái bóng.
Lúc biến cố thì mình lại thành người phải chìa lưng ra trước.
Nhiều người vợ không gánh vì mình mạnh hơn ai.
Mà vì mình biết nếu mình cũng buông, thì cái nhà này sẽ võ thật.
Thế nên họ cắn răng mà lo.
Lo cho con còn được ăn học.
Lo cho chồng còn đường gượng dậy.
Lo cho nhà còn giữ được chút yên.
Nhưng trong lòng thì không thể không chạnh.
Bởi đi cùng nhau cả lúc lên lẫn lúc xuống, mà khi được thì không thấy tên mình, còn khi mất thì phần nặng nhất lại rơi đúng vào tay mình.