25/10/2025
NGƯỜI ĐÀN ÔNG Ở GHẾ BÊN CẠNH
Tôi và người đàn ông ấy ngồi cạnh nhau suốt chuyến bay từ Sài Gòn ra Hà Nội. Ông ta có quá nhiều thứ khiến tôi thấy khó chịu ngay từ phút đầu:
• Ông nói chuyện điện thoại lớn tiếng, như thể cả khoang phải nghe cùng câu chuyện về hợp đồng, khách hàng, tiền bạc.
• Ông ngồi dạng chân, chiếm gần hết phần ghế của tôi.
• Ông khều tiếp viên liên tục, hết hỏi nước rồi hỏi báo, hỏi suất ăn còn không.
• Ông xịt nước hoa nồng nặc, đến mức tôi phải nghiêng người tránh.
• Ông thỉnh thoảng lại thở dài, vỗ đùi, lẩm bẩm: “Đời đúng là mệt mỏi.”
Tôi thở dài. Trong đầu tôi, ông là kiểu đàn ông trung niên thành đạt nhưng thô, cục, và tự tin quá mức. Tôi chỉ muốn chuyến bay sớm kết thúc.
Máy bay delay gần hai tiếng, không khí ngột ngạt. Ông ngồi im một lúc lâu, rồi quay sang tôi, nở nụ cười có phần ngượng nghịu:
– Xin lỗi nha, nói chuyện hơi ồn nãy giờ.
Tôi khẽ gật đầu, lịch sự đáp lại:
– Không sao đâu ạ.
Ông gật đầu, rồi bất ngờ rút trong túi áo ra bức ảnh cũ, nhăn nheo, là hình hai đứa trẻ đang cười toe trong bộ đồng phục học sinh. Ông nhìn thật lâu rồi cất đi, khẽ nói như nói với chính mình:
– Tụi nhỏ giờ ở bên mẹ nó hết rồi. Tui làm việc suốt, giờ ngồi một mình thấy… trống quá.
Giọng ông nghẹn lại. Câu nói ấy làm tôi im hẳn. Người đàn ông tưởng chừng ồn ào kia, hóa ra đang giấu một nỗi cô đơn sâu thẳm.
Rồi ông kể – không phải kiểu khoe khoang, mà là một lời tự thú nhẹ nhàng:
Rằng ông từng khởi nghiệp hai lần, từng mất trắng, từng ngủ trong xe tải. Rằng ông từng nghĩ tiền sẽ bù được mọi thứ, cho đến khi vợ ôm hai đứa con rời đi.
Rằng giờ đây, mỗi chuyến công tác là một cách để ông né về căn nhà trống.
Tôi lắng nghe, không xen lời. Bất giác, tôi thấy người đàn ông đó… rất giống cha tôi.
Cha tôi cũng từng ngồi trước bàn ăn im lặng, tay cầm chén cơm nguội. Ông không nói ra mệt mỏi, nhưng tôi biết ông đã đi qua biết bao nỗi lo. Cả đời ông chỉ biết làm việc, dành hết thời gian để “lo cho gia đình”, nhưng chẳng mấy khi ngồi lại với chính người thân. Ông giấu cảm xúc bằng sự cộc cằn. Ông thương bằng cách im lặng.
Người đàn ông bên cạnh tôi cũng vậy. Phía sau sự thô ráp, có lẽ chỉ là một trái tim mỏi mệt đang cố chống chọi với cô đơn. Ông không biết nói lời dịu dàng, không biết xin lỗi thế nào cho khéo, chỉ biết tặng tôi gói bánh quy mà tiếp viên vừa phát, rồi nói:
– Ăn đi, bánh này ngon lắm. Tôi ăn hoài, lần nào cũng chọn hãng này.
Tôi cười. Cũng nhận. Cũng ăn.
Tôi không còn thấy mùi nước hoa khó chịu nữa, cũng không thấy ông ồn ào. Tôi chỉ thấy một người đàn ông đang cố gắng giữ lại chút gì đó tử tế giữa cuộc đời bão tố của riêng mình.
Khi máy bay hạ cánh, ông đứng dậy trước, lấy hành lý giúp tôi rồi nói:
– Cô đi công tác hả? Làm việc chăm quá, đừng như tôi, đến lúc nhìn lại mới chẳng còn ai để về.
Tôi đứng lặng. Nhìn dáng ông đi khuất trong đám đông, áo sơ mi nhàu nhĩ, vai khẽ còng xuống, tôi thấy nghèn nghẹn.
Tôi hiểu vì sao mình thôi khó chịu. Vì ông là hình ảnh của cả một thế hệ đàn ông Việt – những người không bao giờ biết cách thể hiện cảm xúc, nhưng gánh trên vai cả một gia đình. Họ không nói “mệt”, không nói “buồn”, chỉ âm thầm chịu đựng.
Và tôi tự nhủ:
Sau này, nếu gặp một người đàn ông cộc cằn, ồn ào, thô ráp nơi công cộng, tôi sẽ bớt phán xét, bớt khó chịu. Bởi có thể, phía sau cái vẻ khô khan ấy là một người cha, một người chồng, một người đàn ông đang kiệt sức… nhưng vẫn cố gắng làm chỗ dựa cho ai đó.
Vì họ – những người đàn ông tưởng như mạnh mẽ nhất – đôi khi lại là những người cần được thấu hiểu nhất.