21/10/2017
Tình mẫu tử.
Vừa thấy ảnh này trên facebook một người bạn, với lời ghi chú là "thi thể một người Mẹ ôm đứa con nhỏ được tìm thấy trong đống bùn đất". (Trong vụ sạt núi vừa rồi)
Có lẽ khi cả mảng đồi sạt xuống vùi lấp ngôi nhà, người Mẹ bằng thiên chức cao cả của mình theo bản năng đã ôm lấy đứa nhỏ để chắn cho nó.
Nhìn ảnh này lại nhớ ngày sinh viên đọc sách Khảo cổ, có nói về vụ núi lửa phun bất ngờ, hủy diệt thành cổ Pompeii bên Ý.
Một lượng khổng lồ tro bụi (nóng bỏng) bất ngờ ụp xuống thành phố Pompeii, ngập tận nóc nhà, và xóa sổ nó cũng như toàn bộ cư dân thành phố. Khiến nó chìm vào quên lãng.
Gần 2000 năm sau các nhà khảo cổ tiến hành khai quật những tàn tích còn sót lại của thành cổ này. Họ phát hiện một khoảng rỗng kỳ lạ trong lớp tro bụi xưa (nay đã rắn lại), người ta đã dùng phương pháp (tên khoa học là gì gì đó, giờ quên rồi), đại khái là bơm silicon và cái lỗ rỗng đó. Sau đó chờ Silicon rắn lại thì moi ra.
Thật bất ngờ cục Silicon có hình dáng một bà Mẹ đang khom khom lưng, đè lên đứa nhỏ.
Người ta kết luận rằng có lẽ núi lửa phun tro bụi vào lúc nửa đêm khi mọi người đang ngủ, và khi cả núi tro bụi bất ngờ ập xuống, bản năng làm mẹ mách bảo người phụ nữ đã hi sinh mình che cho đứa bé.
Dần dần tro bụi rắn lại, còn thân xác hai mẹ con xấu số kia tan theo thời gian, để lại 1 khoảng trống trong lòng đất (tro bụi)
Hi sinh thân mình để cứu những đứa con là bản năng của người phụ nữ nói riêng và của giống cái nói chung. Bởi thiên chức làm Mẹ là thiên chức cao cả của người phụ nữ.
Nhớ câu thơ (của ai quên rồi)
"Không có mặt trời thì hoa không nở
Không có Mẹ hiền, chẳng có anh hùng, chẳng có thi nhân."