13/02/2018
MẸ ƠI, TẾT NÀY CON LẠI VẮNG NHÀ…
Mẹ tôi mấy ngày này cứ hỏi dồn: “Tết này mày được nghỉ mấy ngày, ngày nào ở nhà đi chợ tết với mẹ được, ngày nào cùng cả nhà với họ hàng về quê, rồi ngày nào mày được nghỉ ở nhà phụ ba mẹ dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn cúng ông bà mày đây. Không lẽ tết mày không được nghỉ ngày nào sao con?” – Mẹ hết hơi, còn tôi chẳng kịp nói câu nào…
Vậy mà đó chỉ là một số - trong rất-nhiều-số câu hỏi mà mẹ tôi cứ hỏi dồn mỗi ngày từ lúc tôi chuẩn bị thay đồ cho đến khi tôi kéo vali ra khỏi nhà đi mất hút. Mẹ tôi là thế, truyền thống lắm. Tết là bận rộn lễ nghi đủ cả, chẳng thiếu lễ nào. Mấy năm trước cứ sang đầu tháng chạp âm lịch là mẹ tôi lại chộn rộn. Bây giờ hàng quán siêu thị bán đủ cả, có thiếu gì đâu, nên mẹ cũng đỡ cực, chẳng như ngày trước ai hưởng tết thì vui, chứ ai làm tết thì ám ảnh lắm. Tay chân xoay vòng như chong chóng. Mẹ tôi là chị hai trong nhà, lại là con dâu lớn, nên trong ngoài-ông bà-giỗ oải mẹ tôi lo hết. Lúc tôi đậu tiếp viên, mẹ vui lắm, mẹ đi khoe với hết từng người trong xóm, tôi tự hào bao nhiêu thì, chắc mẹ phải gấp mấy lần tôi. Tôi bỗng dưng “nổi tiếng” trong xóm, đến nỗi gặp ai tôi cũng tránh vì xấu hổ. Vậy mà giờ đây là lúc mẹ cứ than thở mỗi ngày vì nghề Tiếp Viên Hàng Không của tôi, mẹ cứ khắc khoải lo âu rằng - cái tết này tôi lại kéo vali đi biền biệt…
Nhiều khi sợ mẹ buồn, tôi cũng chẳng biết phải nói với mẹ như thế nào cho mẹ hiểu hết, mà tôi nghĩ chắc mẹ hiểu hết rồi, chỉ là mẹ muốn cái không khí sum vầy cuả những ngày đầu năm, vì mẹ xót con. Hai mươi mấy năm rồi có tết nào mà tôi xa mẹ đâu. Chắc mẹ sợ cái cảnh hai vợ chồng cứ lủi thủi nhìn nhau mấy ngày tết, trong khi hàng xóm con cháu sum vầy sung túc, ở quê thì cô-dì-cậu-mợ con cháu hội họp đông đủ nhà ông bà chẳng thiếu mặt nào. Lúc thở dài mẹ cứ than “mày chọn chi cái nghề mà khổ vậy con?”. Những lúc như vậy tôi chỉ cười rồi ôm mẹ, như đứa con nít vẫn còn trong vòng tay bảo bọc của ngày xưa. Bởi lẽ, nếu khổ chắc tôi và bao nhiêu đồng nghiệp của mình đã không chọn và gắn bó với nghề. Khổ thì nghề nào chẳng khổ, sướng thì nghề nào cũng có cái sướng riêng. Có ai đi làm mà ngồi mát ăn bát vàng như con được làm con của mẹ đâu. Chỉ có làm con của mẹ, con mới sướng nhất trên thế gian này thôi…
Mẹ biết không, con đi làm rồi, con bắt đầu bước ra với cuộc sống và thế giới bên ngoài, con đã ít nhiều trải qua những buồn vui, những hỉ-nộ-ái-ố của cuộc sống trưởng thành mà bất cứ ai cũng phải trải qua. Con biết mình phải có trách nhiệm và tình yêu vào những gì mình đã chọn. Nhiều đêm con về thấy mẹ thiếp đi tự lúc nào trên chiếc võng đong đưa trong lúc chờ con. Gương mặt hiền hoà bao năm vẫn vậy, giờ đây đã điểm thêm nhiều dấu vết của thời gian. Những lúc như vậy con chỉ chực chờ nước mắt. Con muốn giờ này là lúc mẹ nằm bên ba cho giấc ngủ ấm sâu, vậy mà mặc con nói, mẹ vẫn nằm đây với tình thương bao la dành cho đứa con mà lúc nào giờ giấc của nó cũng thất thường – đứa con duy nhất của mẹ. Lắm khi con muốn nói với mẹ nhiều điều lắm, mà sợ mẹ chạnh lòng, con lại thôi…
Có nhiều lần con nghe ba kể lại, những chuyến đi dài của con, ở nhà mưa bão, mẹ thức trắng đêm. Mẹ ôm cái điện thoại trằn trọc kiểm tra chuông tin nhắn, xem con đã nhắn về báo đã tới khách sạn hay chưa. Những đêm mẹ ngồi thức chờ cửa con từ chương trình “Chuyện Đêm Muộn” trên tivi thành “Bản Tin Buổi Sáng” dù chìa khoá nhà con vẫn đang giữ trong tay. Là những buổi cơm chẳng phân biệt giờ giấc, đã vậy con còn vội vàng ăn lấy ăn để, rồi phóng xe như một con thoi, mẹ dõi theo con rồi cứ thẫn thờ trước cửa. Là những giấc ngủ trái với đồng hồ sinh học chỉ vì mẹ thức chờ cửa đón con về. Thậm chí ngày sinh nhật mẹ năm ngoái, con chỉ kịp gửi về dòng tin nhắn. Mẹ không buồn, nhưng con biết mẹ chẳng vui trọn vẹn. Đôi khi mẹ cần con chở mẹ đi đâu đó vào tháng sau, nhưng lịch bay tháng nào con chỉ biết tháng đó, tận ngày cuối cùng của tháng này con mới biết lịch tháng tiếp theo. Cứ vậy mà con thất hứa với mẹ hoài, rồi mẹ phải nhờ mấy dì chở đi suốt…
Tết năm nay con lại ở trên trời những ngày xuyên tết, con không ở nhà cùng với ba mẹ cả giao thừa, cả những ngày cận tết. Mẹ đừng buồn và trách con mẹ nhé. Con đi rồi con lại về, chỉ cần được bên mẹ đối với con là mùa xuân, là hoa hồng đỏ. Là những giây phút thiêng liêng nhất mà không ở đâu con có được. Mẹ hãy hiểu và thương con, đôi cánh của con sẽ sải rộng và vươn cao nếu con được mẹ trao cho nụ cười trước ngực. Xuân năm nay không chỉ riêng con mà sẽ có rất nhiều đồng nghiệp của con cũng phải xa gia đình, xa cha mẹ như con. Chúng con sẽ quay video chúc tết gửi về cho mẹ, để mẹ xem con của mẹ năm nay chúc tết mẹ có hay hơn năm ngoái hay không, để các đồng nghiệp của con cũng chào mẹ một tiếng, để mẹ an tâm rằng dù cách nhau vạn dặm, thì mẹ con mình vẫn hiện hữu trong nhau. Để rồi khi những ngày bận rộn qua qua đi, con lại trở về bên gia đình mình, con sẽ “đền” cho ba mẹ một bữa cơm thật ấm áp do chính tay con nấu, mẹ nhé…
Mẹ ơi, con biết mẹ thiệt thòi nhiều lắm kể từ ngày con bước chân vào nghề. Thậm chí con thấy mình ích kỉ lắm. Nhưng mẹ ơi, nếu mẹ thương con thì xin mẹ hãy thương cả nghề mà con đã chọn, thương cho những ước mơ chớm nở của con, như cách con thương những thiệt thòi của mẹ, như mẹ con mình thương nhau. Bất cứ lúc nào con được ở nhà với mẹ, con đều bù đắp cho mẹ mà, phải không?...
Trần Công Vinh 23
(Nguồn: Vietnam Airlines Cabin Crew)