Vận tải Duy-Minh

Vận tải Duy-Minh Dv vận tải Duy -Minh
nhận vận chuyển hàng hoá,dọn nhà,chuyển trọn.trong và ngoại thành hn

21/09/2023

“Chuyến chu du của chú Cuội - chị Hằng”
TT89 - PHẠM NHẬT MINH
🏮🥮🪭
Bố mẹ và người thân hãy tương tác với bài dự thi của con nhé!
Chia Sẻ: 8 điểm
Check-In: 5 điểm
Gắn Hashtag : 2 điểm
(Bình chọn HỢP LỆ được tính khi đã Like Fanpage trường)
〰️〰️〰️〰️〰️〰️〰️〰️〰️〰️
⭐️ 𝗦𝗧𝗔𝗥 𝗠𝗢𝗡𝗧𝗘𝗦𝗦𝗢𝗥𝗜 𝗣𝗥𝗘𝗦𝗖𝗛𝗢𝗢𝗟
”𝑨𝒏 𝒆𝒅𝒖𝒄𝒂𝒕𝒆𝒅 𝒎𝒊𝒏𝒅 - 𝑨𝒏 𝒆𝒅𝒖𝒄𝒂𝒕𝒆𝒅 𝒉𝒆𝒂𝒓𝒕" 🌟
🌐 Trực thuộc Go Global Education Academy:
https://www.facebook.com/ggea.vn
💠 số 39, phố Chùa Quỳnh, phường Quỳnh Mai, Hai Bà Trưng, Hà Nội.
📞 02436368457 (Văn phòng)
Ⓜ️ 0936008228 (Hotline/Zalo)
📩 [email protected]
🌍 Youtube: https://bit.ly/3u66qAb
🧿 Instagram: https://by.com.vn/idD5H
💎 TikTok: https://by.com.vn/eg03m

Có dấu hiệu lừa đảoLê Quý (thọ ngọc,triệu sơn thanh hoá)
24/07/2023

Có dấu hiệu lừa đảo
Lê Quý (thọ ngọc,triệu sơn thanh hoá)

500 anh em mỗi người 1 likes là có chai sake uống rồi 🤩
25/01/2019

500 anh em mỗi người 1 likes là có chai sake uống rồi 🤩

Meiji thanh số 0 giá 515k
08/08/2018

Meiji thanh số 0 giá 515k

Mẹo gấp quần áo siêu nhanh chỉ trong 2s 🤣
30/09/2017



Mẹo gấp quần áo siêu nhanh chỉ trong 2s 🤣

Chuyên mục xin like bắt đầu ạ :D
12/09/2017

Chuyên mục xin like bắt đầu ạ :D

01/07/2016

( TAEKWONDO TRONG TÔI )

Tháng 6 của ngày vàng ngọt lịm sắc màu mùa hạ vừa trôi qua thì những cơn mưa mát lành tháng 7 nữa đã vội ập đến. ♪ Tháng 7 dịu dàng, tháng 7 khát khao ♪ Tháng của những kỷ niệm kí ức tràn về khiến tôi luôn mỉm cười ♡. Nếu một ngày nào đó bạn hỏi tôi kí ứctaekwondo trong tôi là gì, tôi sẽ không ngần ngại kể cho bạn biết rằng:

❤Taekwondo trong tôi là điểm cột mốc đánh dấu bước ngoặt mới trong cuộc đời khi tôi quyết định đăng ký tập võ cũng vào tháng 7 cách đây 4 năm. Tôi đã gặp thầy Chiến- thầy dạy võ đầu tiên trong CLB Taekwondo Hai Bà Trưng. Trong đầu tôi lúc ấy lóe lên suy nghĩ(≖‿≖✧):Thầy thật trẻ, đẹp trai và ân cần. Thầy hỏi lí do tôi muốn học võ?? Tôi cười và bảo thầy: Em muốn thay đổi bản thân! Thật ra lí do của tôi đơn giản chỉ là muốn giảm cân mà thôi. Vì nghe đâu, tập taekwondo con gái chân rất đẹp, nên tôi hăm hở tham gia với ước mơ nhỏ nhoi mình sẽ có đôi chân thon dài như người mẫu chứ thực tế tôi ┐(─__─)┌không hẳn vì yêu thích võ thuậtcho lắm. Sau quyết định định mệnh đó kéo theo chuỗi những tháng ngày dài tập luyện vất vả nhưng đã trở thành một phần trong cuộc đời mà mãi mãi tôi không bao giờ quên.

❤Taekwondo trong tôi là tấm gương lớn để tôi nhìn lại bản thân và vượt qua chính mình.Ngày trước tôi là một người vô cùng nhút nhát, hay khóc và sợ rất nhiều việc kể cả những việc rất trẻ con tưởng chừng là vô lý như “ma quỷ”. Nhớ lại ngày đầu, không khi nào tôi không nỗ lực phấn đấu, cố gắng khắc phục những nỗi sợ từ sâu trong bản thân để mạnh mẽ hơn. Tôi không phải là người có sẵn chiều cao và sức khỏe thích hợp cho việc luyện võ, cũng chẳng phải là người có ý chí sắc đá không bao giờ biết thất bại là gì; vì thế nên khi tập luyện, tôi luôn là một con rùa chăm chỉ. Chẳng khi nào tôi cho phép mình đi cả, tôi luôn thúc đẩy bản thân phải chạy và phải cố vượt qua những con thỏ đang nhởn nhơ trước mắt mình. Tôi cố gắng tập theo các anh chị đai màu ngay từ những bài khởi động đơn giản và tôi đã vượt qua nỗi xấu hổ trước đám đông khi phải tự mình làm hết cả đoạn đường dù không được đúng động tác cho lắm. Khilên đai vàng tôi được thầy chọn đấu giao hữu với clb HUBT, với một bạn gái xa lạ dù tôi chả có kinh nghiệm gì. Giây phút bước chân lên sàn tim tôi đập thình thịch với một nỗi sợ vô hình mà tôi không hình dung được đó là gì! (bây giờ nghĩ lại có thểdo tôi sợ bị đá đau(-.-)?). Tôi bị ăn ba phát đạp vào mặt và trọng tài đã phải dừng trận đấu. Khi ấy tôi đã khao khát một ngày nào đó mình sẽ trở nên mạnh mẽ, sẽ không còn sự sợ hãi để vượt qua bản thân.Điều đó đã thôi thúc tôi bấy lâu không ngừng rèn luyện bản thân mình. Tôi vẫn nhớ rất lần đầu tiên tôi vượt lên một “chú thỏ” mà đã có lúc tôi nghĩ rằng mình không thể. Lúc đó, tôi đã thực sự cảm thấy hạnh phúc và nhận thức được rằng không có cố gắng nào là không được đáp đền cả. Đấy là lần đầu tiên tôi thấy tự hào về bản thân và bắt đầu yêu môn võ taekwondo này thực sự.
Thật không may từ khi tôi đạt được một chút thành quảnhư là thắng nhiều trận đấu, nghe được những lời khen và việc con gái trong clb sợ phải đấu với tôi khiến tôi trở nên ngạo mạn, cho mình cái quyền làm một con thỏ muốn chạy khi nào thì chạy, thích đi khi nào thì đi. Tôi buông thả trong luyện tập và ý chí tôi càng ngày càng đi xuống. Ngày xưa khi tôi tập kể cảđấu, tôi luôn đánh bằng tất cả đam mê của mình. Tôi không cần biết đối thủ của mình đai cao hay thấp, tập lâu ntn, miễn được lệnh lên đấu là tôi xung phong nhảy vào cuộc ngay; kể cả khi được chọn đối thủ, tôi cũng chọn những người mạnh để đấu. Tôi thích đấu lắm, không phải vì tôi có tính “bạo lực” hay vì tôi thích cảm giác đá được lên mặt người khác ((´◔౪◔)nói thật đấy, bạn tin đi!), nhưng vì những lúc đấu tôi có thể quên đi stress cuộc sống: từ chuyện gia đình, học hành, và nhất là những chuyện buồn của tình cảm. Trong lúc đấu, tôi quên đi đối thủ của mình là ai và quên luôn cả bản thân mình là ai, tôi chỉ biết một điều: “Đáhoặc bị đá!”, chỉ biết nghe tiếng HLV và trọng tài hô, thế thôi! Nhưng tôi không còn được như thế nữa khi bây giờ trong những trận đấu, tôi rất dễ dàng lùi trước những đợt tấn công của đối phương khi mà trình độ tôi hơn hẳn. Tôi không nói là mình chưa bao giờ thua, nhưng chưa bao giờ tôi đấu mà không có lấy một chiến thắng nào cả, nhưng giờ đã có. Tôi bước ra khỏi trận đấuvới một chút gì đó … lạc lõng và chán nản. Tôi chỉ biết giờ đây niềm thích thú khi bước lên sàn đấu đã không còn trong tôi nữa. Có lẽtừ xưa đến nay mỗi lần kiếm được một đối thủ mạnh, tôi chỉ cần chú tâm vào một người để vượt qua thôi. Nhưng giờ đây, tôi lại ngủ quên trên chiến thắng, coi thường đối thủ và coi trọng cái tôi của mình. Đến giờ tôi đã thấm thía câu nói :Đối thủ là thầy, còn cái tôi lại là kẻ thù! Ngày xưa tôi đã lột bỏ được cái vỏ nhút nhát của mình thì bây giờ không có lý do gì tôi cho phép bản thân thua chính mình một lần nữa. Thầy Trung HLV trưởng – người đã nói 1 câu làm tôi thức tỉnh : “Màu đai không quan trọng. Hãy tôn trọng đối thủ và vượt qua chính bản thân em!”. Tôi sẽ thôi không làm một “chú thỏ” ngạo mạn nữa, tôi sẽ trở về làm lại một con rùa chăm chỉ. Và mặc dù đã lớn, tôi vẫn luôn tin vào câu chuyện ngụ ngôn mà mẹ tôi hay kể khi tôi học mẫu giáo: Rùa sẽ luôn luôn thắng thỏ!

❤Taekwondo trong tôi là cả một sự đam mê. Chỉ cần bạn vô tìnhnhắc đến nó, tôi có thể ngồi nói chuyện với bạn cả ngày về đề tài này mà không chán! Quan niệm thắng thua trong một trấn đấu của tôi lúc đầu đã phải thay đổi: người thắng không phải là người đứng vững trên võ đài đến giây phút cuối cùng và kẻ thua không phải là người đang nằm liệt trên sàn đấu, mà người thắng cuộc là người từ lúc … tiếng chuông reo lên bắt đầu trận đấu cho đến khi trận đấu kết thúc, là người … mà chưa một lần trong suốt trận đấu nghĩ rằng : “Bỏ cuộc thôi!”. Tôi đã từng chứng kiến ngay tại CLB Hai Bà Trưng, có những võ sinh còn nhỏ tuổi hơn tôi khóc vì chấn thương, tưởng chừng là không thể nào tiếp tục đấu được nữa, và họ cũng biết chắc chắn rằng mình sẽ bị thua! Nhưng họ vẫn đứng lên … bằng chính đôi chân của mình, cắn răng chịu đau để tiếp tục thi đấu cho đến khi tiếng chuông kết thúc reo vang. Khi nhìn những người đó thi đấu bằng tất cả đam mê và nỗ lực như thế, tôi tự cảm thấy xấu hổ với chính mình. Tôi rút ra được rằng: “Bạn chỉ thật sự thua …khi nào bạn tự bỏ cuộc”.Có những người sẽ bảo rằng họ là những con người ngu ngốc và cứng đầu, cố gắng làm gì khi không thay đổi được kết quả?Nhưng đối với tôi lại khác, họ luôn là anh hùng trong lòng tôi, và ý chí đó mới là điều tôi khao khát để vươn tới. Vì mục tiêu đó mà tôi rất nghiêm khắc với bản thân, tôi không cho phép mình có quyền được lười biếng việc luyện tập. Thậm chí tôi đánh đổi bằng cả thời gian, tiền bạc, bằng máu, mồ hôi và nước mắt trên sàn tập. Đã có những lúc tôi hy sinh những buổi đi chơi của mình với bạn bè để không phải trở ngại việc tập luyện với một lý do duy nhất, “Tớ bận đi tập võ!”. Bạn biết đấy, thật vất vả khi vẫn còn là sinh viên, vừa phải sắp xếp kín thời gian đi học, đi làm thêm rồi đi tập nhưng tôi vẫn không từ bỏ niềm đam mê tập võ mỗi tuần. Và khi bị chấn thương đến mức không thể nào tiếp tục tập được nữa, tôi xin tạm nghỉ để cho cơ thể phục hồi, nhưng mỗi khi như thế tôi chưa bao giờ có ý nghĩ rằng mình sẽ từ bỏ việc rèn luyện cả. Đánh đổi những giọt mồ hôi trong những ngày hè trên 30 độ, những lúc căng cơ trong tiết trời lạnh dưới 10 độ, thậm chí là vết bầm tím, b**g da, chảy máu ở chân sau mỗi buổi tập, tôi đã bật khóc khi thi đấu giải đạt huy chương. Taekwondo quan trọng đối với tôi như thế đấy! Nếu không có nó, có lẽ tôi đã không trưởng thành và sẽ mãi mãi là một cô bé nhút nhát luôn cần sự chở che của mọi người.

❤Taekwondo trong tôi là lớp học mà các thầy dạy tôi mọi thứ trong cuộc sống không chỉ là võ thuật. Từng ấy năm, mỗi thầy để lại trong tôi những ấn tượng khác biệt:Thầy Chiến là người đầu tiên hướng dẫn một cách nhẫn nại giúp tôi trải qua những bài tập cơ bản buồn chántrong ngày đầu tôi tập khi còn đai trắng. Thầy Quân là người dạy tôi lâu nhất, rèn luyện kĩ thuật của tôi bằng những bài tập bám tường kinh khủng bao tháng ngày, nhưng cũng là người bảo ban giúp tôi hiểu rõ về Taekwondo. Những buổi tập mệt mỏi muốn nằm lăn tại sàn trong sự hò hét quát tháo của bộ đôi thầy Hải + thầy Linh; những giây phút căng thẳng khi tập luyện cùng thầy Trung hay nét đẹp khác của Taekwondo mà tôi khám phá được trong quyền của thầy Hùng… tất cả hồi ức cứ như mới chỉ ngày hôm qua. Những lúc thương tích đầy mình về nhà, tôi luôn che dấu không dám kêu và cũng không để lộ ra vì sợ gia đình sẽ lo lắng mà cấm tôi đi tập. Thi thoảng tôi nhận được từ bạn bè những lời quan tâm không kém phần trách móc, rằng vì sao tôi không biết quý thân thể mình mà lại tập quá sức như thế! Tôi hoàn toàn hiểu và cũng rất cảm kích họ đã quan tâm mình, vì sẽ chẳng có ai muốn người thân của mình bị tổn thương thể xác cả. Tôi cũng hơi buồn vì không ai hiểu được mục đích cố gắng của mình. Thế nhưng thầy Thành đã động viên một câu động viên làm tôi xúc động:“Những vết thương này một ngày nào đó sẽ là yếu tố giúp em thành công, đừng buồn mà hãy cố gắng lên!”. Sự đam mê taekwondo được các thầy truyền lửa cho tôi không chỉ qua các bài dạy, qua lời nói mà còn qua những dấu hiệu tuổi tác của chính các thầy. Trải qua bao nhiêu năm tập luyện, những chấn thương để lại di chứng, những cơn đau bệnh tật hành hạ không làm thầy nghỉ dạy.Cái tôi ngưỡng mộ ở các thầy nhất là sự đam mê ấy luôn song hành với tình yêu gia đình: khi các thầy lao về nhà cùng vợ con ăn những bữa cơm đầm ấm sau mỗi buổi dạy; khi cùng vợ đi du lịch kỉ niệm mấy chục năm ngày cưới, khi mắng thật nghiêm khắc con mình tại CLB ko một chút thiên vị… Lúc ấy tôi hiểu rằng: Gia đình chính là điểm tựa vững chắc và là chốn về ấm áp, bình yên của mỗi người. Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy các thầy nghiêm túc khi dạy học như thế nào nhưng cũng rất nhiệt tình xõa tới bến khi ăn chơi: đó là khi cùng chúng tôi say những câu chuyện cuộc sống trên bàn nhậu cùng những cốc bia, những lần đi hát karaoke vui vẻ giải stress đến khản tiếng của Tổ Văn Hóa; hay khi quẩy tung chảotrong những chuyến du lịch ngày hè của CLB. Tôi đã học được phong cách “làm hết sức, chơi hết mình” từ đó.Nhờ các thầy chỉ bảo, giờ đây tôi có thể tự tin nói với mọi người rằng tôi của ngày hôm nay đã khác xa hoàn toàn với tôi trước khi vào CLB Hai Bà Trưng. Chắc chắn rằng tôi vẫn là một cô gái bình thường như các bạn gái khác, chứ chẳng phải là Black Window trong Biệt Đội Siêu Anh Hùng hay là gì khác ghê gớm như thế (và tôi cũng chẳng mơ ước điều ấy!), nhưng bây giờ đây tôi đã mạnh mẽ hơn không chỉ trong thi đấu mà còn cả trong cuộc sống, tự tin hơn trong giao tiếp, và nhất là không còn cúi đầu lo sợ trước những thất bại. Tôi … đã thật sự trưởng thành hơn và tự biết cách đứng dậy sau những lần vấp ngã!

❤Taekwondo trong tôi là nơi tôi tìm thấy người yêu tôi. Người ấy của tôi là ai ư? Là người khiến tôi nở nụ cười và cũng đồng thời là người khiến tôi rơi nước mắt, là người khiến tôi có cảm giác yêu thương tuyệt đối và muốn được chăm sóc. Quan trọng là người mà tôi rất ghét (¬‿¬) khi mới vào tập. Anh rất lạnh lùng, chưa từng trả lời tôi lấy một cái khi tôi chào (x.x), đã thế lại còn đặt biệt danh cho tôi là “Cô bé cặp hồng” ((≧△≦) chỉ vì tôi thích dùng đồ màu hồng. Chưa hết, anh còn luôn là người cầm đầu chỉ đạo đối thủ đấu của tôi, nhưng tiếc là chưa bao giờ dẫn đánh thắng tôi (Ha ha…!). Tôi và anh ghét nhau vô cùng nhưng ông trời nói cấm sai: Ghét của nào trời trao của ấy! Định mệnh lại đưa anh với tôi lại gần nhau chỉ bằng bằng một tin nhắn quan tâm của anh sau khi anh đưa tôi về nhà trong tình trạng tôi say xỉn khi thất tình. Chúng tôi đã hẹn hò như thế qua bao tin nhắn và đoạn chat Yahoo, trải qua thăng trầm tình cảm để đến ngày hôm nay. Tôi rất vui vì bạn trai cùng CLB, có chung đam mê taekwondo và hiểu sở thích tập võ của tôi.Gặp anh, tôi như thấy được một cuộc đời khác, một cuộc sống khác những gì tôi từng biết. Anh dạy tôi cách cư xử vì tính tôi luôn vô tư đến vô tâm, có thể ngồi hàng giờ lắng nghe tôi huyên thuyên đủ chuyện và còn rất nhẫn nhịn mỗi khi tôi lười tập hay cãi lời anh. Những buổi hẹn hò của chúng tôi luôn gắn liền với những cơn mưa, có lẽ vì hai đứa có duyên khi cùng sinh tháng 7, cùng thuộc cung Cự Giải. Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên khi hẹn hò ở công viên, chúng tôi phải đứng trú mưa trên đường. Mặc dù mải che chắn cho tôi khỏi mưa ướt lạnh nhưng anh vẫn không quên lo lắng cho cái điện thoại của mình bị ướt chỉ vì một lý do: “ Nó hỏng anh lấy gì nói chuyện với em mỗi tối” khiến tôi bật cười. Tôi yêu sự thẳng tính của anh, sự gượng ngùng lần đầu tiên đi hẹn hò và cả khuôn mặt đỏ ửng xấu hổ lần đầu tiên anh hôn tôi. Niềm hạnh phúc của chúng tôi đôi khi chỉ là những lần hẹn hò ăn kem bên hồ, những lần ăn thịt nướng thỏa thích, những khi anh cõng tôi trên lưng đi quanh CLB hay đơn giản chỉ là lai nhau trên con ngựa sắt của anh đi tập và ngân nga những bài Rap anh hay hát. Dù anh không phải là người đầu tiên mà tôi thích nhưng lại là người đầu tiên tôi dành hết yêu thương, là người đầu tiên tôi đặt hết niềm tin và hi vọng, là người đầu tiên tôi kiên nhẫn chờ đợi, là người đầu tiên cho tôi biết cảm giác sợ và là người cuối cùng mà tôi muốn cùng nắm tay đi hết cuộc đời này ♥‿♥!

❤Taekwondo trong tôi là “ Đại gia đình” thứ hai với bao anh chị em, những người bạn thân thiết như ruột thịt xiết chặt bằng những kỷ niệm đẹp. Là các anh đai đen hướng dẫn tôi vào tập, là những người chị dạy tôi đá đích, là người em tập cùng tôi. Là bộ ba đứa nhóc Nhung-Yến-Khánh luôn dành tình cảm cho tôi từ hồi đầu khiến tôi quý chúng như em gái mình. Là những khi tập luyện với chị đại CLB Hoa Hana mang dáng vẻ tomboy nhưng lại có sở thích rất nữ tính hướng dẫn tôi nhiệt tình, luôn thắc mắc tôi không biết mệt. Là chị Xuân đai xanh vỗ vai và nói sẽ trả thù hộ tôi sau trận đầu tôi thua (sau này lại bị tôi đá chảy máu mồm một cách “vô tình”). Là anh Trung vẫn hay tranh cãi với tôi về y học nhưng lại im lặng bất chợt đưa tôi đi ăn kem Hồ Tây vì tôi khóc thút thít buồn chuyện tình cảm. Là nhóc Phương gọi tôi là chị ,suốt ngày trêu chọc tôi rằng: “Nếu không phải vì chị lớn tuổi hơn em ở CLB thì bên ngoài em đã gọi chị bằng em !” nhưng luôn bảo vệ cho tôi. Là anh Tiềm “cha xứ” điềm đạm nháy mắt cười với tôi khi tôi phát hiện anh nói dối đi chơi qua điện thoại với bạn. Là anh Hạnh với style Nhật Hàn pha trộn khiến tôi thích thú. Là anh Hưng GS hay buông lời bay bướm tán tỉnh bất cứ em gái nào nhưng lại rất tốt bụng. Là chị Phũ Chan xinh đẹp “sâu rượu thần sầu” mà bao lần tình cảm chị em “đi xuống” chỉ vì làm đối thủ đấu truyền kiếp của tôi. Là Nhung Vũ hotgirl lạnh lùng CLB- một bông hoa hồng có g*i nhưng sâu bên trong lại lí lắc, vui tươi với biệt tài ca múa. Là cô bé Thu đầy sự bất ngờ mà mọi người luôn tránh xa vì sự cuồng ngôn tình của em nó. Là tụi nhóc mẫu giáo trẻ con lớp thầy Hải khi nhao nhao kể em có người yêu rồi nhá, chị có không?… Tôi thích nhìn nụ cười của họ mỗi ngày khi tập và thấy hạnh phúc lấp lánh trong tim mình. Mọi người vẫn thắc mắc tại sao tôi ko dùng facebook để liên lạc, chỉ là tôi thích gặp mặt nói chuyện trực tiếp và cảm nhận con người họ hơn là thông qua thế giới ảo đó. Tôi tin những gì bắt nguồn từ trái tim sẽ đi đến trái tim.

❤Taekwondo trong tôi còn vô vàn những yêu thương không thể viết nên lời. Tôi muốn cảm ơn tất cả những người đã, đang sát cánh tập luyện cùng tôi mỗi ngày trong những phút giây hiện tại, cho dù không thể viết hết tên của tất cả mọi người ra ở đây nhưng họ là những người tuyệt vời nhất mà CLB taekwondo Hai Bà Trưng đã mang đến cho tôi. Khi viết những dòng cảm xúc này, tôi không phải cố gắng lôi kéo các bạn đến với niềm đam mê của mình (nhưng nếu các bạn thích thì nên làm thế≧◔◡◔≦!). Môn thể thao đầy gian nan này chỉ là một phần nhỏ khó khăn trong cuộc sống, còn rất nhiều việc khó khăn khác cần sự nỗ lực không ngừng của bản thân đang chờ đợi tôi phía trước! Cuộc sống đầy chông g*i vất vả, đôi khi ta tự đánh mất đi những thứ ta đang có, nhưng ta sẽ có nhiều hơn khi tự vượt lên chính mình, khi ta sống có ước mơ, có hoài bão. Không bao giờ nói bạn đã thất bại cho đến khi đó là nỗ lực cuối cùng của bạn. Và không bao giờ nói rằng đó là nỗ lực cuối cùng của bạn cho đến khi bạn thành công. Bạn là ai không quan trọng, hãy cứ là chính mình, hãy làm điều mà bạn thích, hãy yêu theo con tim và hành động theo những gì bạn cho là đúng nhất, điều đó tạo nên sự khác biệt. Giống như tôi ♡ thích Taekwondo vậy!

Taekwondo Hai Bà Trưng trong❤ tôi là thế đấy≧❂◡❂≦, còn bạn thì sao?

\(^○^)人(^○^)/

12/02/2016

.

Address

Ngõ 87 Tam Trinh. Hoàng Mai. Hn
Hanoi

Telephone

0911111280

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Vận tải Duy-Minh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category