26/06/2019
[Nhắn gửi Hà Nội]
"Hà Nội trong em đẹp hơn khi có anh!
Gửi anh chàng trai K56 Cơ khí Bách khoa.
15/05/2019 23h5’
- Em ơi, anh sắp vào Nam rồi, không còn gặp anh nữa, em có buồn không?
- Anh đi bao lâu?
- 25 anh đi, anh vào đó làm luôn.
- Anh đi gấp vậy à?
- Anh dự định lâu rồi, hôm nay mới nói cho em.
- Ừm, không sao mà, dù gì e cũng mong những điều tốt nhất cho anh.
…
- Thế là anh bỏ Hà Nội luôn à?
- Hà Nội có thuộc về anh đâu, Sài gòn cũng không, vì đều không phải là quê anh. Nhưng đâu hợp thì anh ở thôi.
-Em hiểu rồi.
18/05/2019
Như đã hẹn trước, chúng tôi gặp nhau như lần cuối cùng. Anh chở em đi hết Hồ Tây, qua cầu Long Biên như lời anh nói “đi đâu cũng được, chỉ cần đi cùng em”.
Tối đó khi mình ngồi hóng gió trên cầu, ngắm nhìn thành phố, im lặng một lúc mới dám cất lời:
- Nếu như có một người vẫn chờ anh ở Hà Nội thì anh có về đây nữa không?
- Anh không biết, lúc đó em có người yêu rồi thì sao? Nên em kiếm một người đẹp trai hơn anh mà yêu.
Em im lặng, hóa ra như anh nghĩ vậy về em à?
25/05.2019 Ngày anh đi.
Hôm đó em học cả ngày. Ngồi trong lớp nhưng em như người rớt não. Em đã nhắn tin cho anh
-Nhớ anh không
-Anh là ai?
Vẫn là câu hỏi đó, nhưng chưa bao giờ em trả lời thật lòng mình rằng em rất nhớ, thật sự rất nhớ.
Từ ngày anh đi chưa lúc nào em thôi nhớ về anh dù bản thân đã tự nhủ rất nhiều. Chúng ta không có hứa hẹn gì cả. Một người con trai 26,27 tuổi đang ở lưng chừng của sự nghiệp . Còn em chỉ là một con bé sinh viên năm 3 chưa ra trường, lấy gì để hứa hẹn để mà tin?
Nếu có duyên gặp gỡ, thì sẽ có duyên gặp lại. Tối nào em cũng vào fb , zl chỉ để xem anh hoạt động bao nhiêu phút trước. Mỗi lần lướt fb, bắt gặp những kkhung hình nơi mình từng qua, em lại nhớ đến chúng ta. Xem nhữg đoạn phim về đôi lứa, em lại thấy chúng ta trong đó. Nhớ cảm giác anh ôm em từ phía sau, nhớ giọng nói của anh, nhớ cái véo má của anh, nhớ cả nụ cười của anh nữa và tối nào em cũng khóc .Ngay cả khi viết những dòng này em cũng không biết tại sao mình lại khóc.
Có phải em quá ngu ngốc khi cùng anh đi qua những nơi đẹp đẽ nhất của Hà Nội, rồi khi anh đi, chỉ còn mình em với những kỉ niệm đó. Có nhiều điều muốn nói, “Anh còn bị mất ngủ không?", "Ở đó thế nào?", "Việc làm hiện tại của anh thế nào?", "Có nhớ em không?"
28/06/2019
Em đã ra Hồ tây, đi qua những nơi em và anh từng đi. Mọi thứ vẫn đẹp, vẫn bình yên, chỉ có điều không có anh.
13/06/2019
Gần 20 ngày, em chưa nhận một tin nhắn nào từ anh. Anh quên em rồi à? SàI Gòn dễ chịu đến thế ư? đủ khiến anh quên luôn em, quên luôn Hà Nội?
Nếu có thể, em vẫn sẽ chờ anh về, chỉ vậy thôi. Còn một điều nữa, “Bao giờ anh lấy vợ, nhớ nói em nghe, em sẽ không nhớ về anh nữa, em cũng sẽ đi lấy chồng“.
Cảm ơn anh đã có mặt trong thanh xuân của em, giúp em nhận ra nhiều điều, biết em vẫn còn ngây dại. Em không mong mình phải lòng một ai đó, em mong mình mãi tự do như bây giờ, để không phải dằm mình trong nỗi nhớ, cùng lắm thi thoảng chỉ nghĩ về anh thôi.
Cuộc sống vốn dĩ đúng là bình yên cho đến khi ai đó bước vào cuốc đời của mình..."
Ảnh: Kiến Vàng
---------
Vào cái tuổi lưng chừng của cuộc đời, hiếm có ai đủ dũng cảm để ôm trọn mọi thứ vào lòng lắm bạn à. Không phải người ta không muốn, là do người ta sợ không đủ sức mạnh để bảo vệ những gì người ta trân trọng, thay vào đó, để những người họ thương đến với người khác, an toàn hơn.
Nhưng đến cuối cùng, chẳng ai hạnh phúc với quyết định này cả...
Các bạn có lời tâm sự với Hà Nội hãy gửi qua link này nhé: http://bit.ly/hanoiconfession