04/07/2019
Cuộc Thi: Miss and Mr Mọt Sách!
Thí sinh: Nguyễn Thị Hoa
HOANG MANG - Mình có thực sự thấy những gì mình đang thấy?!
Trước tiên, tôi xin cảm ơn bạn đã đọc những dòng chữ ban đầu này. ❤
Gấp lại trang sách cuối cùng của cuốn " Gieo mầm trên sa mạc" của ngài Fukuoka Masanobu ( ) ngay lúc này trong toàn bộ cơ thể tôi như có một luồng khí chạy dọc quanh khắp, lẫn lộn các cảm giác, các cảm xúc thật khó gọi tên hết được. Tôi có quá nhiều thắc mắc, tò mò,...Bỗng một câu hỏi rõ ràng bật ra trong đầu tôi: "Mình đang thực sự sống và làm mọi việc như thế nào đây?".
Trái đất đang kêu gào thảm thương ngay trước mặt tôi mà tôi như một người có mắt mà không có tròng! Xung quanh tôi, thiên nhiên dường như không còn là thiên nhiên nguyên bản nữa. Nước gần như không còn là nước nữa, nhiều dòng chảy quánh đặc, đen ngòm cố ngoi ngóp chảy. Đất đai bạc màu, trơ trọi, khô cằn cứng rắc như rang, dần hóa cát, sa mạc. Không khí ô nhiễm đủ loại chất độc, còn đâu sự thanh mát? Cây cối không được tự do sống như chính nó vốn được sống. Mọi thứ dường như được vận hành ngược với tự nhiên vốn có!
Tôi cố vận hành, lôi vác , đóng khung lối sống của chính mình theo một cách thiếu tự nhiên, thiển cận , thô kệch và cứng nhắc. Bức tranh cuộc sống thật u ám! Tôi để thừa mứa đồ ăn, quần áo, đồ dùng. Giờ tôi tự hỏi: " Mình thật sự cần dùng tới những gì?". Hình như, câu trả lời là ít hơn rất nhiều những gì mà tôi hiện có! Mọi thứ càng tối giản đi tôi càng cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Và rác, chồng chất rác. Tôi sợ rác và mùi của nó vô cùng. Trước khi đọc cuốn sách này, tôi vẫn tỉnh bơ dửng dưng trước những thực trạng đó. Những cái giả tạo tôi muốn làm cho môi trường khi ấy thật là hời hợt và nông cạn so với sự hy sinh, mất mát, hao mòn và tổn thương của Mẹ thiên nhiên. Tôi vô tâm, hời hợt, thiếu kiến thức mà còn tự cho mình đã thấy, đã biết, đã hiểu...
Giờ đây, tôi hy vọng mình đưa mình được trở về với tự nhiên càng sớm càng tốt! ( Mặc dù tôi giờ vẫn rất sợ sâu, vắt, v..v..v.. >