01/07/2026
Có bao giờ bạn đọc một quyển sách hăng hái, say mê mà cuối cùng lại chẳng nhớ nổi nội dung nào của sách chưa?
Năm ấy, tôi vô tình nghe một cô hoa hậu rất nổi tiếng phát biểu trên sóng truyền hình như thế này:
"Có một sự thật là đến tận bây giờ tôi vẫn chưa từng đọc hết một cuốn sách nào..."
Lúc đó, tôi vô thức bật cười trước câu trả lời ngây ngô của một cô gái xinh đẹp.
Nhưng khi ngẫm nghĩ lại về bản thân, tôi bỗng giật mình tự hỏi:
"Ủa, vậy mình đã thật sự đọc được bao nhiêu quyển sách trong đời?"
Tôi biết đọc từ năm 7 tuổi và bây giờ tôi đã ngoài 30. Những cuốn sách đầu tiên tôi đọc là Doraemon, Thám tử lừng danh Conan, Kính Vạn Hoa, rồi những câu chuyện cổ tích, văn học dành cho học sinh. Lên đại học và những năm đầu đi làm, tôi lại say mê những đầu sách như Dám thành công, Xuyên qua nỗi sợ, Lập trình ngôn ngữ tư duy...
Nhà tôi dần có nguyên một kệ sách đầy ắp. Có những cuốn đã đọc nhiều lần, có những cuốn còn chưa bóc tem.
Tôi vẫn luôn nghĩ mình là một người yêu sách.
Cho đến một buổi chiều ở công ty. Hôm đó, khi tôi đang ngồi làm việc với đống tài liệu luật, chị đồng nghiệp quay sang hỏi:
"Em đọc quyển Dám thành công chưa? Chị định mua tặng con trai."
Tôi gật đầu ngay:
"Em đọc rồi. Hay lắm chị, chị mua cho cháu đi."
Chị cười, kéo ghế lại gần rồi hỏi tiếp:
"Thế cuốn sách nói về cái gì hả em?"
Tôi bỗng trố mắt nhìn chị rồi cười trừ:
"Nói về bí quyết thành công."
Chị đồng nghiệp cũng "à" một tiếng rồi quay lại làm việc. Còn tôi thì không thể tập trung được nữa.
Tôi mở ngay ứng dụng đọc sách, tìm lại Dám thành công. Thật kỳ lạ, đây rõ ràng là một trong những cuốn sách tôi yêu thích nhất thời sinh viên. Vậy mà bây giờ, ngoài cái tiêu đề, tôi gần như chẳng còn nhớ gì về nội dung của nó.
Tối hôm ấy trở về, tôi nhìn vào kệ sách ở nhà. Có lẽ rất nhiều cuốn sách khác cũng giống như vậy, có những cuốn từng khiến tôi thức khuya để đọc, có những cuốn tôi từng hào hứng khoe với bạn bè. Bây giờ chúng chỉ còn là những quyển sách nằm ngay ngắn trên kệ, như một món đồ trang trí, hay để khoe với con trai rằng ngày xưa mẹ cũng từng là một mọt sách.
Tôi bắt đầu tự hỏi: "Vậy đọc sách để làm gì, nếu cuối cùng mình cũng chẳng nhớ nổi đã đọc gì?"
Lúc đầu, tôi tự an ủi mình. Có lẽ việc không nhớ nội dung sách cũng chẳng sao. Đọc sách đôi khi chỉ là một cách để thư giãn đầu óc hoặc vực dậy cảm xúc ngay tại thời điểm mình cần nó. Buồn thì đọc tiểu thuyết, mất động lực thì đọc sách truyền cảm hứng, căng thẳng thì đọc truyện cười hay truyện trinh thám. Đọc xong, thấy nhẹ lòng hơn rồi quên đi cũng được.
Nhưng nghĩ kỹ hơn, tôi lại thấy có gì đó chưa ổn. Nếu như vậy thì tôi cũng chẳng khác gì cô hoa hậu năm ấy. Có khi còn thua xa cô ấy, vì ít ra cô ấy còn đẹp hơn tôi rất nhiều! Tôi không tin hàng trăm giờ mình dành cho việc đọc sách chỉ đổi lại vài cảm xúc nhất thời. Tôi không tin những cuốn sách mình chắt chiu mua về, những đêm thức khuya đọc sách, rồi sẽ dần biến mất khỏi trí nhớ như chưa từng tồn tại.
Chính suy nghĩ đó khiến tôi thấy có lỗi với những cuốn sách trên kệ, với số tiền mình đã bỏ ra và cả quãng thời gian mình đã dành cho việc đọc. Rồi tôi nhận ra vấn đề không nằm ở sách mà nằm ở cách tôi đọc. Khi chúng ta đi học, muốn nhớ lâu phải ôn tập, muốn hiểu sâu phải thực hành. Việc đọc sách cũng vậy, nếu chỉ đọc rồi gấp sách lại thì rất nhiều điều sớm muộn cũng sẽ trôi tuột khỏi trí nhớ. Nhưng nếu ghi chép lại, suy ngẫm, chia sẻ với người khác và thử áp dụng vào cuộc sống, những điều mình đọc sẽ dần trở thành của mình.
Tôi gọi tất cả những việc đó là review sách. Và đó cũng chính là lý do fanpage Mèo Milk đọc sách ra đời.
Ở đây, tôi không có ý định tóm tắt một cuốn sách từ đầu đến cuối. Nếu mục đích của bạn chỉ là biết nội dung cuốn sách, ngày nay có rất nhiều công cụ có thể làm điều đó rất nhanh.
Điều tôi muốn chia sẻ là những cảm xúc của mình sau khi đọc, những góc nhìn khiến tôi thay đổi cách suy nghĩ, những bài học tôi đã thử áp dụng vào cuộc sống và cả những điều tôi cho rằng đáng để nhớ thật lâu.
Tôi hy vọng rằng, mỗi bài viết không chỉ giúp bạn hiểu thêm về một cuốn sách, mà còn giúp chính tôi ghi nhớ lâu hơn những điều mình đã đọc. Hoặc ít ra tôi còn có thể kể cho con nghe những câu chuyện, những bài học và những điều đẹp đẽ mà những cuốn sách ấy đã để lại trong cuộc đời mình.
Đó là lý do tôi bắt đầu hành trình này.
Và nếu bạn cũng từng đọc rất nhiều nhưng rồi quên rất nhiều như tôi, hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau đọc chậm hơn, nghĩ sâu hơn và biến mỗi cuốn sách thành một điều gì đó còn ở lại, thay vì chỉ lướt qua.
Chúc bạn trở thành một người đọc sách thông minh, chứ không chỉ là một người đọc nhiều sách.