06/06/2026
Nắng hanh vàng đọng trên ô cửa kính,
Em đứng đây, nghiêng bóng nhỏ bên thềm.
Chiếc áo caro cùng nụ cười tinh nghịch,
Chợt làm lòng ai bỗng hóa dịu êm.
Tóc búi cao đón cơn gió thoảng qua,
Đôi giày bạc lấp lánh màu nắng hạ.
Chẳng cần kiêu sa, chẳng cần rực rỡ,
Vẻ hồn nhiên này cũng đủ thiết tha.
Nhà bên ai thầm thương tà áo ngỏ?
Đứng ngóng trông từng nhịp bước chân về.
Một thoáng ngây ngô, một chút điệu đà,
Gieo vào lòng người muôn vạn vần thơ.