03/08/2026
MỘT CHUYẾN TÀU, MỘT NGƯỜI CHA VÀ MỘT CÂU NÓI XÓT XA 🥺
Trên chuyến tàu trở về quê sau những ngày vào Nam thăm con, tôi tình cờ đi cùng toa với một cụ ông và cô con gái của cụ.
Lúc lên tàu, tôi thấy cụ được con trai, con dâu và các cháu nội đưa tận vào toa. Cả gia đình ríu rít bên nhau, dặn dò đủ thứ. Nhìn cảnh ấy, tôi nghĩ chắc cụ vui lắm.
Tàu chạy chừng năm phút, tôi chợt thấy cụ lặng lẽ đứng tựa vào cửa toa. Tôi tò mò nên bắt đầu quan sát. Tôi chưa kịp suy đoán được điều gì thì cụ đã đưa hai tay bưng mặt và khóc. Tiếng khóc rưng rức, rồi tức tưởi vỡ oà như không thể kìm nén được nữa, chưa hiểu chuyện gì nhưng tôi thấy tim mình co thắt. Tôi hốt hoảng phóng xuống và hỏi han.
Qua câu chuyện với cô con gái cụ, tôi được biết cụ đã 85 tuổi, quê ở Quảng Trị, lần này vào Sài Gòn thăm con và đang trên đường trở lại quê. Người con trai vào Nam lập nghiệp, có gia đình, có con cái nhưng vì công việc và hoàn cảnh riêng mà gần 10 năm chưa thể về thăm cha. Hoá ra cụ khóc vì thấy mình đang xa con cháu ở Sài Gòn. Tôi ngồi bên cụ, động viên mãi, cụ dần bình tĩnh lại rồi nói một câu mà đến giờ, chỉ cần nghĩ tới là vẫn thấy xót xa:
“Đi chuyến này nữa là về ch*t.”
Một câu nói của người già mà nghe nhói tận ngực. Tôi không phải người thân, chỉ là một người xa lạ tình cờ gặp ông trên chuyến tàu. Nhưng lúc ấy, tôi bỗng hiểu rằng có những nỗi buồn không cần phải là nỗi buồn của mình, chỉ cần nghe thôi cũng đủ khiến lan toả nỗi đau.
Có lẽ, điều cụ cần nhất không phải tiền bạc hay những món quà lớn lao mà chỉ cần con cháu về nhà, cần 1 bữa cơm có đông đủ thành viên, cần 1 tiếng gọi “Ba ơi!” hay cần 1 lần được nhìn thấy những đứa cháu mà mình thương nhớ.
Tôi cũng hiểu rằng, những người con xa quê đôi khi có những lý do rất thật để chưa thể trở về. Công cuộc mưu sinh, rồi cơm áo gạo tiền,… tất cả đều có thể khiến người ta bận rộn đến mức nhiều năm trôi qua lúc nào không hay.
Nhưng với cha mẹ già…“nhiều năm” có khi lại là một khoảng thời gian rất dài, và có khi là mãi mãi không thể bù đắp được…
Sáng hôm sau, tôi thấy cụ gọi mấy anh chị bán hàng trên tàu, hỏi mua cho bằng được mấy chục cái nem. Tôi tưởng cụ mua cho mình. Cụ cười rất vui và nói: “Mua về làm quà cho các cháu ở quê.” Cô con gái làu bàu: “Ông già cả, tiền bạc đâu mà vẽ. Tụi nó có cho ông gì đâu”. Ông gạt phắt: “ Nó không cho mình nhưng mình cho nó thì mới quý”. Tôi nhìn cụ mà vừa thương vừa thấy ấm lòng. Một người cha đã già, đi lại còn khó khăn, vừa xa con cháu ở thành phố để trở về quê, vậy mà điều cụ nghĩ đến vẫn là mua quà cho các cháu ở quê.
Cha mẹ có lẽ là vậy. Con cái lớn lên, đi xa rồi có cuộc sống riêng. Còn cha mẹ, dù tuổi đã cao, dù chẳng còn làm ra được bao nhiêu tiền, trong lòng vẫn luôn có một góc dành cho con cháu. Đi đâu cũng nghĩ đến việc mang về một chút quà, không phải vì món quà có giá trị bao nhiêu, mà bởi tình thương của họ chưa bao giờ biết tính toán.
Tàu đến ga Diêu Trì, tôi tạm biệt 2 cha con cụ và xuống ga. Tôi biết có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ gặp lại cụ nữa, chỉ mong cụ sẽ còn thật nhiều năm khỏe mạnh để được nhìn thấy con cháu trở về. Và tôi cũng mong những người con của cụ, dù cuộc sống có bận rộn đến đâu cũng sẽ thu xếp được những chuyến về quê.
Bởi đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ nhận ra: Cha mẹ không cần những điều quá lớn lao. Có khi họ chỉ cần con cái về ngồi bên cạnh, ăn với họ một bữa cơm, hỏi một câu “Ba khỏe không?” và ở lại lâu thêm chút nữa.
Chuyến tàu hôm ấy đã cho tôi những chất liệu rất mộc mạc, đời thường nhưng quý giá về tình thân để tôi biết trân trọng hơn về những gì xung quanh tôi đang có. Tôi biết ơn người cha xa lạ ấy, ông đã cho tôi nhìn thấy những điều rất thật về tình cha con, về nỗi nhớ, về sự hy sinh và về tình yêu của những người làm cha mẹ.
❤Đừng để đến một ngày cha mẹ và con cái chỉ còn có thể gặp nhau trong những giấc mơ. Nếu còn có thể, hãy tranh thủ về nhà. Bởi với cha mẹ, đôi khi sự trở về của con chính là liều thuốc quý nhất để xua tan sự khắc khoải, mong nhớ của đấng sinh thành ❤️❤️
Chia sẻ của Vân Châu Nguyễn