Ford & Freedom

Ford & Freedom No filter, no fvcking s**t, just my journey being beautifully crafted.

Gửi một tôi tuổi 20Một phần ba vừa qua của cuộc đời, mình đã được hưởng, được sống một cuộc sống êm đềm, nhẹ nhàng và hạ...
31/05/2024

Gửi một tôi tuổi 20

Một phần ba vừa qua của cuộc đời, mình đã được hưởng, được sống một cuộc sống êm đềm, nhẹ nhàng và hạnh phúc. Mình sinh ra trong một gia đình không khá giả nhưng giàu tình yêu thương. Lớn lên trong một vùng nông thôn nghèo nhưng lại có một tuổi thơ đáng nhớ, không màn hình, không mạng xã hội, không sống ảo. Mình phát triển xung quanh những anh em, bạn bè- những người luôn dành cho nhau một sự quan tâm chân thật. Mình được tiếp cận giáo dục tiêu chuẩn, được tạo điều kiện hết mức có thể để phát triển, vươn cao đến những cơ hội, để ấp ủ giấc mơ. Những điều lớn lao hơn… cạnh tranh với dân thị xã, những bạn ở thành phố, được lần đầu đặt chân đến nước ngoài. Tất cả những khoảnh khắc đó, mình vẫn còn nhớ như in. Và mình luôn khắt sâu trong đầu, rằng mình thật may mắn khi được lớn lên trong đặc quyền ấy - tình thương - và sự tự do khám phá bản thân.

Năm 20 tuổi, mình bắt đầu một hành trình mới, ở một vùng đất mới. Cuộc sống hiện tại, với những sự tiện nghi về vật chất và tình thương, sự hỗ trợ tinh thần từ gia đình, bạn bè khiến mình luôn giữ trong lòng hai chữ biết ơn. Nhưng đâu đó trong cuộc sống đủ đầy này, mình cảm nhận được một điều gì đó đang dần mất đi. Cậu học trò trường làng của nhiều năm trước không thức khuya dậy sớm, phấn đấu hết sức có thể để mình hiện tại có thể dừng lại và hài lòng với hiện tại này. Điều đang dần mất đi trong sự đầy đủ, là khát khao vươn lên, và sự kỉ luật và những giá trị mình luôn theo đuổi. Mình cố gắng, gia đình mình cố gắng, không chỉ để mình có một cuộc sống sung sướng như hiện tại, mà để mình có một môi trường tốt nhất để chắp cánh và viết tiếp những ước mơ đó. Ước mơ dang dở của cha mẹ mình, ước mơ của một cậu bé nông thôn không tài năng gì nhưng lại may mắn. Những năm tuổi 20 này, và cả về sau, đó lý do vì sao mình không dừng lại.

Gửi bản thân năm 20 tuổi, hãy giữ sự hồn nhiên của tuổi lên 5, sự tò mò của tuổi lên 10, khát khao của một cậu bé chân đầy đất đỏ đi bộ đi học của tuổi 15, để có thể rèn luyện trí lực và sự bản lĩnh cho những năm hai mươi ở xứ người. Cảm ơn tất cả những gì mình đã được hưởng, để mình có mặt ở đây. Cảm ơn những giây phút huy hoàng hiếm hoi và những chuỗi ngày dài thất bại. Hôm nay, 20 tuổi, mình ở đây, để nuôi lại một hoài bão lớn, để cặm cụi và bền bỉ làm những điều nhỏ , để sống và thật sự sống.

Hãy cứ khao khát, hãy cứ dại khờ.

Ford

(Gửi bản thân và tất cả những người bạn đang du học/ học ĐH tuổi 20)

Mong muốn và khao khátKhi chất lượng cuộc sống được cải thiện, mọi người được đáp ứng đủ những cái mình CẦN cho một cuộc...
01/03/2024

Mong muốn và khao khát

Khi chất lượng cuộc sống được cải thiện, mọi người được đáp ứng đủ những cái mình CẦN cho một cuộc sống tối thiểu, kết hợp với sự bùng nổ của nội dung trên mạng xã hội và văn hoá tiêu dùng, thì đó là lúc tất cả mọi người phát sinh ra nhiều mong muốn.
Mọi người đều mang tất cả những gì tốt nhất của mình lên social media để show off trong một vài giây. Một post “bắt đầu công việc tại Big4”. Một cơ thể cường tráng 6 múi. Một đoạn solo guitar bùng cháy hay một highlight gaming đáng kinh ngạc….
Kết quả là, quá trình cố gắng đằng sau bị che giấu đi, chỉ còn những kết quả đáng kinh ngạc đằng sau những chiếc màn hình. Mọi người dần tiêu thụ và mong muốn nhiều hơn bắt tay vào làm và tận hưởng quá trình. Và mình cũng vậy
Mình đăng ký mọi thể loại khoá học : Ngoại ngữ, Guitar, Lập trình, Chụp ảnh, Blogging…. và tưởng tượng đến lúc mình master được mọi kỹ năng đó. Cho đến khi mình thật sự chấp nhận một sự thật là mình đã thất bại trong tất cả mọi nỗ lực ngắn hạn trên. Mọi thứ vẫn như cũ, chỉ có thời gian là ngày càng trôi nhanh và túi tiền càng lúc càng cạn kiệt.
Sau quá trình đó, mình nhận ra có một sự khác biệt cơ bản nhưng quan trọng giữa những mục tiêu mình đặt ra.
Mong muốn vs Khao khát.
Mong muốn xuất phát từ yếu tố ngoại cảnh. Từ tâm tham, sự ưa thích thiên về KẾT QUẢ. Mình muốn chơi được một đoạn guitar cực cháy. Muốn trở thành một Youtuber kể những câu chuyện đầy cảm hứng. Muốn chém gió tiếng Trung trôi chảy không phải suy nghĩ.
Khao Khát xuất phát từ ý niệm bên trong. Là sự liên kết các giá trị và niềm tin của bản thân với việc mình muốn đạt được, từ đó tận lực và tận hưởng QUÁ TRÌNH. Kết quả không phải là thứ quan trọng nhất, cũng không phải là thứ mình nghĩ về. Điều ám ảnh mình là sự phát triển khi được làm những điều mình thích.

Mình là một đứa thích viết và story-telling. Ý tưởng blog của mình được tạo ra dựa trên khao khát được chia sẻ và khẳng định những ý kiến và chiêm nghiệm của bản thân. Nhưng dần dần, mọi thứ trở thành mong muốn, bị biến chất đi bởi những số lượng like, share hay sự ám ảnh về thành công sau khi đọc những blogger nổi tiếng.
Mình tìm đến Writing on the Net dựa trên mong muốn chứ không còn là khao khát. Dựa trên sự tham lam được có cái danh blogger hơn là khát khao được viết. Đó là lý do vì sao mình đã thất bại.

Hôm nay, sau 1 tháng du học và khát khao được viết bùng cháy lên một lần nữa. Đó không phải là cảm hứng nhất thời hay sự mong muốn về một kết quả nào cụ thể. Mình khát khao được trở thành một blogger, được phát triển một kho tàng lưu trữ ý tưởng, và được học lại từng session Mở một lần nữa. Bắt đầu!
One life-One Encounter

[Blog 17] The dark side of “sharing”Một tuần đầu tiên sống trong sự cô độc ở Úc mang đến cho mình một ý niệm sâu sắc về ...
20/02/2024

[Blog 17] The dark side of “sharing”

Một tuần đầu tiên sống trong sự cô độc ở Úc mang đến cho mình một ý niệm sâu sắc về hai chữ “Chia sẻ”.

2024. Chúng ta vẫn ngày càng hối hả hòa vào dòng người kẹt xe để đi làm. Chúng ta tiêu thụ càng nhiều nội dung ngắn. Chúng ta mua hàng săn sales chớp nhoáng. Nhịp sống gấp gáp xung quanh quá phổ biến khiến mọi thứ trở nên “bình thường”. Và hai chữ “Chia sẻ” vốn cũng dần mất đi bản chất của nó.

Chỉ khi trải qua một giai đoạn chuyển giao, một mình trong phòng dưới vách núi của vùng hẻo lánh, mình mới chợt nhận ra rằng:

Cuộc sống hiện đại với sự phát triển của truyền thông và công nghệ đã giáo dục một thế hệ trẻ nghĩ rằng sự chia sẻ là một nút “share” nhấp nháy trên màn hình. Mỗi ngày người ta “chia sẻ” không biết bao nhiêu nội dung, từ lên trang cá nhân, công khai hay riêng tư cho đến gửi vào tin nhắn. Xem và like, share, subscribe và tiếp tục cuộn màn hình xuống cho một liều instant dopamine hit tiếp theo. Bạn đăng một bài post Facebook khoe rằng mình đi du học hay có một công việc mới, sẽ có hàng nghìn người lướt qua, nhiều người dừng lại like comment chúc mừng, nhưng chỉ có một vài người sẽ thật sự chia sẻ niềm vui đó một cách chân thành. Sự chia sẻ online, hóa ra chỉ dừng lại ở những phím bấm ảo không hơn không kém, vô hồn và cũng vô vị.

Chia sẻ, đối với mình, là sự một sự kết nối sâu hơn giữa người với người. Hơn cả nhiều cuộc trò chuyện xã giao thông thường, sự chia sẻ xuất phát nhiều hơn từ sự quan tâm, khát khao hiểu và được hiểu. Không phải ai thường xuyên nói chuyện hay tiếp xúc với mình mới có thể gọi là hay chữ “chia sẻ”. Đúng hơn, chỉ cần sự quan tâm ấy xuất phát từ một ý niệm chân thành, từ sự tin tưởng và đồng cảm với người khác, cho dù là lâu rồi không nói chuyện với nhau, cũng là thật sự đáng trân trọng. Khoảnh khắc bước lên máy bay cũng là lúc mình cảm nhận rõ nhất sự chia sẻ thật sự đến từ gia đình, từ những người bạn thân cho đến những lời chủ động hỏi thăm từ vài người bạn lâu ngày chưa gặp.

Đó cũng là lúc mình nhận ra, sự chia sẻ thật sự, là không có gì so sánh được.

Suy cho cùng, chúng ta phải chấp nhận dòng chảy của thời đại. Nút “share” mà bao nhiêu content creators luôn hối thúc chúng ta bấm ở cuối mỗi nội dung chúng ta tiêu thụ là một phần thiết yếu của công việc đó, và cũng là một móc xích quan trọng của mọi nền tảng mạng xã hội.
Mỗi người sẽ có một ý niệm về sự chia sẻ. Đừng block thằng bạn hay share and spam meme cho bạn mỗi ngày chỉ vì đó là một hành động ảo. Cũng đừng nhầm tưởng ai hỏi thăm hay chúc mừng cũng là sự chia sẻ thật lòng. Chỉ cần nó thật sự xuất phát từ một sự tin tưởng và quan tâm chân thành, thì sự chia sẻ, ở mọi thể loại của nó, đều là những thứ quý giá nhất mà con người có thể mang lại cho nhau.

Wol 1:05am 21/2/2024

One Life - One Encounter

[Blog 16] Có những group chat đang dần yên lặng…Sau mỗi một sự kiện, mỗi một cuộc thi, một khóa học hay giữa những cột m...
11/12/2023

[Blog 16] Có những group chat đang dần yên lặng…

Sau mỗi một sự kiện, mỗi một cuộc thi, một khóa học hay giữa những cột mốc như chuyển cấp, tốt nghiệp hay nhảy việc… là những group chat từng rất sôi nổi chia sẻ với nhau giờ lại lặng im đến mức người ta cho đó là chuyện bình thường, là dĩ vãng.

Mình cần sự kết nối, và mình yêu sự kết nối giữa người với người. Trải qua những dịp đặc biệt như một sự kiện cuộc thi đơn thuần là một group được chia theo môn của trường đại học, mình thường có cảm giác buồn man mác khi cơ hội được đồng hành với họ kết thúc. Buồn vì mới chỉ vài ngày trước mình và họ vẫn đang update với nhau từng ngày. Buồn vì sẽ không còn câu nói “về tới nhà nhớ nhắn t”. Buồn hơn là khi không còn được cố gắng vì một mục đích chung cao hơn lợi ích cá nhân. Buồn nhất là cảm giác bất lực khi biết được kể từ hôm nay, group chat này sẽ nguội dần dần bởi nhịp sống thường nhật, và có một ngày nó sẽ trôi xuống dưới đáy như cái cách 1001 group chat khác đã biến mất. Không một lời tạm biệt…

Tuy nhiên, hôm nay mình chợt nhận ra trong mớ cảm xúc ấy có một điều quan trọng hơn cả. Mình chấp nhận rằng điều này là inevitable- là không thể tránh khỏi. Nhưng hơn cả việc chia sẻ hay nói chuyện hằng ngày với nhau là sự hiện diện của nhau trong hành trình lớn lên. Có những mối quan hệ không còn nói chuyện hằng ngày hay ting ting tiếng Noti mỗi tối. Nhưng không có nghĩa là những mối quan hệ đó vô nghĩa, hay biến mất. Mỗi người bạn bè hay cộng sự của mình, rồi sẽ tiếp tục cuộc sống của họ dưới dòng chảy thời gian hối hả bây giờ. Tuy nhiên trong tâm trí mình, sự hiện diện của những người bạn đồng hành đó vẫn mãi ở đó, hình thành nên con người, tính cách của mình hiện tại. Và mình hạnh phúc khi biết rằng, khi mình gặp khó khăn hay cần sự giúp đỡ, họ vẫn luôn ở đó, sẵn sàng làm những điều có thể.

Kim chỉ nam của mình về những mối quan hệ và networking được truyền cảm hứng từ thầy mình- anh Tùng Akwwaba. Rằng mỗi mối quan hệ là một vệ tinh bay xung quanh hành tinh của cá nhân mình. Sẽ có những vệ tinh bay lại gần, và những vệ tinh bay đi xa. Mình trân trọng mọi khoảnh khắc được chia sẻ cùng với tần sóng của họ, để không nuối tiếc khi họ rời xa mình. Và mình biết ơn tất cả, vì họ đã từng là một phần trong vũ trụ của mình.

To team CaVienChien, and myself

Cảm ơn vì thất bạiMình yêu trải nghiệm, yêu thử những điều mới lạ và cống hiến tận lực vì một mục tiêu, vì a sense of pu...
10/12/2023

Cảm ơn vì thất bại

Mình yêu trải nghiệm, yêu thử những điều mới lạ và cống hiến tận lực vì một mục tiêu, vì a sense of purpose. Còn một tháng cuối ở Sài Gòn, cuối cùng mình cũng tìm lại cảm giác ấy sau nhiều năm không còn động lực.

Một tháng vừa qua, mình đã cùng team CaVienChien Phượng Ann, Thịnh Đại Nguyễn, Thanh Nguyễn trải qua nhiều kỉ niệm không thể quên. Những cuộc gọi thuyết phục từng thành viên tham gia giữa khuya. Những buổi chạy deadline cafe 24h thâu đêm suốt sáng. Những giây phút ngồi vật vã xử lý từng dòng dữ liệu hay design slide đến giây cuối cùng. Những giây phút phẫn nộ với đề thi, BTC hay get lost in idea…. Cùng nhau, chúng mình đã vượt qua hơn 50 đội để đến được chung kết, và ra về với vị trí cuối cùng.

Mình thất vọng. Đau đớn. Bức xúc rồi đến phẫn nộ khi nghe tên CaVienChien vang lên trong khoảnh khắc không mong đợi. Bởi những vấn đề quá cơ bản đến mức hiển nhiên, chỉ là có những người không dám đối mặt với sự thật mà thừa nhận nó … Cố gắng giữ sự bình tĩnh và thanh thản cho đến khi về nhà, sau hai chai Corona và vài km đi lượn buổi khuya…. Mình ngồi đây và viết những dòng này.

Mình thật sự nhận ra rằng, mình earn được nhiều thứ, hơn là một danh hiệu hay một dòng trên CV. Đó là một trải nghiệm trọn vẹn về sự tận lực, về tinh thần đoàn kết, về work culture của một team tuyệt vời. Là Phượng Ann- cô gái vừa tròn 19 bản lĩnh và tài năng nhất mình từng biết. LÀ Thanh Nguyễn- idol DA MindX, chiến thần data với đầy sự nhiệt huyết và nỗ lực. Là Thịnh Đại Nguyễn, một người đầy chân thành và khát khao cống hiến. Đó là trải nghiệm được lead một team mà những thành viên giỏi hơn mình rất nhiều. Đó là cơ hội được gặp gỡ và support bởi những mentors siêu xịn Anh Quốc Hậu, Anh Đạt Nguyễn, anh Nguyễn Hải Phong và chị Tỷ. Đó còn là bài học cay đắng để thấm nhuần một bài học rằng sự bất công luôn luôn tồn lại.

Mình hạnh phúc khi thất bại, để mình biết mình còn phải cải thiện nhiều. Mình tự hào khi được là teammate của các bạn tài năng, là mentee của những anh chị tuyệt vời, và là phiên bản tốt hơn của chính mình ngày hôm qua.

Peace out!

[Blog 15] - Reflection sau 100 ngày cô đơnHôm nay, mình quyết định quét màn nhện cho chiếc blog mốc meo này bằng một chủ...
14/10/2023

[Blog 15] - Reflection sau 100 ngày cô đơn

Hôm nay, mình quyết định quét màn nhện cho chiếc blog mốc meo này bằng một chủ đề cũ kỹ: Sự cô độc.

Những gì mình sắp viết, mình chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ public, và cũng chưa hề kể chi tiết với bất kỳ ai. Vì mình sợ bị đánh giá, sợ bị chê rằng yếu đuối, sợ rằng người đó sẽ quay lưng đi và mỉm cười. Nhưng hôm nay, mình sẽ viết, vì mình biết cũng chẳng có ai bận tâm, và cũng chẳng có ai đọc. Mình nghĩ nó là một cột mốc trong hành trình cuộc đời, vốn sẽ còn nhiều biến cố lắm.

“No filter, no fvcking s**t, just my journey being beautifully crafted”

Mình hướng ngoại, sống phụ thuộc cảm xúc nhiều. Sống xa nhà từ năm 16 tuổi, mình vẫn luôn được bao quanh bởi bạn bè và tình cảm gia đình, dù đôi khi cũng sóng gió. Mãi cho đến hơn ba tháng qua, mình mới trải nghiệm sự mất mác đến đau đớn khi mất đi mối quan hệ hơn 2 năm mà mình (cả bạn ấy) đã cố gắng rất nhiều để xây dựng. Lúc ấy, xa nhà, mất bạn bè, mất tình yêu, mất bản thân, mình mới thật sự cảm nhận được rõ sự cô độc đang chảy trong huyết quản.

Vốn bản chất mình hay phụ thuộc vào người khác và nạp năng lượng từ bên ngoài, mình như một con zombie vô hồn với 0 calories intake. Mình cố gắng đẩy mọi vấn đề tồn tại đi bằng cách chạy trốn. Đi du lịch. Đi chơi với bạn bè, thâu đêm. Về quê. Nói chuyện với tất cả những người mình tin tưởng…. Khi ở một mình, mình không chịu được sự yên lặng. Youtube luôn bật, tai nghe luôn đeo. 2h sáng kiệt sức thì lả đi và sáng dậy lại trở thành một con zombie constantly bombards his brain tiếp.

Và kết quả là, mình mệt vãi ***. Đến lúc mọi thứ phải dừng lại. Vì ai cũng có công chuyện của họ. Vì túi tiền sinh viên của mình. Và vì một tiếng nói nho nhỏ nhưng văng vẳng trong đầu mình rằng hãy đối diện với sự thật, với vấn đề của mày. Mình dừng mọi việc mình đang làm lại, và thật sự ngồi xuống nhìn lại. Có thể với những bạn hướng nội, hay thích ở một mình thì việc này rất dễ, nhưng với mình thì đó là một sự nỗ lực vô cùng lớn. Trong yên lặng. Mình khóc. Mình nuối tiếc. Mình đi dạo thâu đêm. Mình cười trong khờ dại tuổi đôi mươi. Và mình thật sự nhìn lại. Đối diện với sự thật. Đối diện với sự cô đơn và tĩnh lặng. Cảm nhận và bóc tách những vấn đề. Để rồi tiếp tục buồn, nhưng dần dần thấy một tia sáng le lói phía trước.

Cuộc sống của mình được got back together một chút, một cách chầm chậm và đau đớn. Mỗi tối sau khi đi học đi làm đi dạy về và bước vào căn nhà trống không, lòng mình vẫn ngập tràng cảm giác buồn bã và cô độc. Nhưng mình cũng nhận ra rằng đây là một tín hiệu, một cơ hội thật sự tốt để mình bắt đầu lại, từ việc xây dựng một mối quan hệ healthy với bản thân trước mọi thứ khác. Sau tất cả, mình thật sự biết ơn mọi thứ đã và đang diễn ra, dù cho nó không đúng ý mình. Vì mình có thể nhìn vào gương, trong mỗi đêm xuống, và thầm tự nhủ: “I got u, Ford”

One life- One encounter

[Blog 14]- Tang lễ ngày Quốc KhánhQuốc Khánh 2/9. Trong không khí sum họp vui vẻ của mọi người dịp lễ Quốc Khánh, lòng m...
02/09/2023

[Blog 14]- Tang lễ ngày Quốc Khánh

Quốc Khánh 2/9. Trong không khí sum họp vui vẻ của mọi người dịp lễ Quốc Khánh, lòng mình lẫn lộn cảm xúc khi nghe tin một người họ hàng xa nữa lại ra đi.

Ngồi trong tang lễ, mình như ngưng đọng lại mọi cảm xúc. Trước giờ chỉ đi đám tang được 2 lần, mình cảm thấy siêu bối rối trước 101 tục lệ tang lễ, trước những biệt từ. Một nghìn câu hỏi tại sao lại hiện ra trong vô thức. Tại sao lại dùng những từ ngữ ấy, tại sao lại mặc những bộ đồ trắng bệch, tại sao phải có nhạc loa kèn trống, hay tại sao phải hỏa táng cả chiếc rương kia trong khi tất cả rồi cũng về cùng đất mẹ…..

Điều duy nhất mình biết làm, là chỉ đứng nép lại ở một góc ngoài. Và bày tỏ lòng tiếc nuối đến sự ra đi của người ông ấy.

Chợt nhận ra, ngày này năm ngoái cũng là lúc cả đại gia đình mình từ tứ xứ gác bỏ mọi bộn bề về quê khi hay tin ông ngoại mình mất. Đời người tưởng có vẻ dài nhưng thật ra chỉ như một cái chớp mắt của vũ trụ. Trong nhịp sống bộn bề của thành phố, guồng quay của công việc và bao nhiêu mong cầu nắm bắt, mình như ngừng nhận thức được sự vận động của mọi thứ xung quanh. Cảm nhận về cái chết của một đứa trẻ tuổi 19 đôi mươi vẫn còn mơ hồ lắm. Nhưng mình luôn phải tự nhủ một điều rằng:

“You must leave this world a better place than it would have been if you had not existed.”
— Isabel Wilkerson

[Blog 13]- Đủ mạnh mẽ để ở lại, và đủ mạnh mẽ để ra điSau vài tháng suy sụp trước những biến cố xảy ra, mình nhận ra điề...
01/09/2023

[Blog 13]- Đủ mạnh mẽ để ở lại, và đủ mạnh mẽ để ra đi

Sau vài tháng suy sụp trước những biến cố xảy ra, mình nhận ra điều này về những mối quan hệ.

Ở lại không bao giờ là dễ dàng. Nó đòi hỏi một sự cố gắng không ngừng nghỉ để vun đắp. Niềm tin. Sự trân trọng. Giao tiếp. Mất một trong ba, mối quan hệ sẽ dần dần đi vào ngõ cụt. Dù cho đó là tình yêu, tình bạn hay bất cứ mối quan hệ nào khác.

Ra đi càng không bao giờ là đơn giản. Nó đòi hỏi người ta phải có thật là nhiều quyết tâm, đặc biệt với những đứa sống cảm tính như mình. Việc rời bỏ người mình yêu thương và trân trọng như những vết cắt vào da thịt. Để rồi đôi khi bâng quơ nhớ về lòng quặn thắt hay vai áo lại rơi vài giọt nóng hổi.

Tuy nhiên, suy cho cùng thì ở lại, hay ra đi cũng là một sự lựa chọn đúng miễn là bản thân mình là người đưa ra quyết định, và sống trọn với quyết định ấy. Bởi sự lưỡng lự, ngập ngừng hay sống không chân thành, nửa vời sẽ gây ra nỗi đau cho cả bản thân mình và những người mình trân trọng. Và những mối quan hệ ấy sẽ biến mất theo một cách không thể tồi tệ hơn.

Đừng như mình, lúc trước.

Suy cho cùng, việc quan trọng nhất không phải là làm thế nào để ở lại, mà là chấp nhận một sự thật rằng vào mỗi thời điểm trong cuộc đời, sẽ có người đến và có người đi. Việc lớn lên, và thay đổi thường đi kèm với việc mất dần tính hiệu với những vệ tinh từng luôn luôn bên mình. Hãy thật sự trân trọng trọn vẹn những phút giây còn được bên họ, và nếu họ có ra đi, đừng để sự ra đi của họ là một điều lãng phí.

1/9

18 years and 364 days ago, I said “HelloWorld!” by such a loud cry, filled with worries and excitement at the same time....
30/05/2023

18 years and 364 days ago, I said “HelloWorld!” by such a loud cry, filled with worries and excitement at the same time.

Today, I realize that it is also how I say “Goodbye” to my 18s. Can’t help shedding tear when thinking of the one that I love, has gone.

[Blog 12]Mình muốn thật sự sống. Sau thời gian khủng hoảng không lối thoát vừa qua, mình nhận ra rằng hiện tại mình chỉ ...
07/05/2023

[Blog 12]Mình muốn thật sự sống.

Sau thời gian khủng hoảng không lối thoát vừa qua, mình nhận ra rằng hiện tại mình chỉ đang sống một cách rất rất bản năng, và không còn nhận thức được thế giới xung quanh nữa.
Mình sợ phải làm việc. Sợ phải giải quyết vấn đề hay đưa ra quyết định. Sợ cảm giác lạc lõng một mình. Sợ lời ra tiếng vào từ người khác. Sợ sự kỳ vọng. Sợ theo đuổi mục tiêu hay sống với ước mơ.
Thay vào đó, mình luôn tìm cách trốn tránh. Có những nơi rất an toàn cho một bộ não đóng băng và một trái tim yếu đuối. Điện thoại 24/24- ngủ dậy, đi vệ sinh, ăn uống, nói chuyện, di chuyển. Youtube (Short). Những người mình phụ thuộc. Game. Phim. NHẠC. ***** ...

Mình mất đi sự tự nhận thức- self-awareness.
Tức giá trị tiên quyết trong core values của bản thân.
Mình mất đi sự tự do

Vậy nên,
Action!

Address

Saigon
Saigon

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ford & Freedom posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share