31/05/2024
Gửi một tôi tuổi 20
Một phần ba vừa qua của cuộc đời, mình đã được hưởng, được sống một cuộc sống êm đềm, nhẹ nhàng và hạnh phúc. Mình sinh ra trong một gia đình không khá giả nhưng giàu tình yêu thương. Lớn lên trong một vùng nông thôn nghèo nhưng lại có một tuổi thơ đáng nhớ, không màn hình, không mạng xã hội, không sống ảo. Mình phát triển xung quanh những anh em, bạn bè- những người luôn dành cho nhau một sự quan tâm chân thật. Mình được tiếp cận giáo dục tiêu chuẩn, được tạo điều kiện hết mức có thể để phát triển, vươn cao đến những cơ hội, để ấp ủ giấc mơ. Những điều lớn lao hơn… cạnh tranh với dân thị xã, những bạn ở thành phố, được lần đầu đặt chân đến nước ngoài. Tất cả những khoảnh khắc đó, mình vẫn còn nhớ như in. Và mình luôn khắt sâu trong đầu, rằng mình thật may mắn khi được lớn lên trong đặc quyền ấy - tình thương - và sự tự do khám phá bản thân.
Năm 20 tuổi, mình bắt đầu một hành trình mới, ở một vùng đất mới. Cuộc sống hiện tại, với những sự tiện nghi về vật chất và tình thương, sự hỗ trợ tinh thần từ gia đình, bạn bè khiến mình luôn giữ trong lòng hai chữ biết ơn. Nhưng đâu đó trong cuộc sống đủ đầy này, mình cảm nhận được một điều gì đó đang dần mất đi. Cậu học trò trường làng của nhiều năm trước không thức khuya dậy sớm, phấn đấu hết sức có thể để mình hiện tại có thể dừng lại và hài lòng với hiện tại này. Điều đang dần mất đi trong sự đầy đủ, là khát khao vươn lên, và sự kỉ luật và những giá trị mình luôn theo đuổi. Mình cố gắng, gia đình mình cố gắng, không chỉ để mình có một cuộc sống sung sướng như hiện tại, mà để mình có một môi trường tốt nhất để chắp cánh và viết tiếp những ước mơ đó. Ước mơ dang dở của cha mẹ mình, ước mơ của một cậu bé nông thôn không tài năng gì nhưng lại may mắn. Những năm tuổi 20 này, và cả về sau, đó lý do vì sao mình không dừng lại.
Gửi bản thân năm 20 tuổi, hãy giữ sự hồn nhiên của tuổi lên 5, sự tò mò của tuổi lên 10, khát khao của một cậu bé chân đầy đất đỏ đi bộ đi học của tuổi 15, để có thể rèn luyện trí lực và sự bản lĩnh cho những năm hai mươi ở xứ người. Cảm ơn tất cả những gì mình đã được hưởng, để mình có mặt ở đây. Cảm ơn những giây phút huy hoàng hiếm hoi và những chuỗi ngày dài thất bại. Hôm nay, 20 tuổi, mình ở đây, để nuôi lại một hoài bão lớn, để cặm cụi và bền bỉ làm những điều nhỏ , để sống và thật sự sống.
Hãy cứ khao khát, hãy cứ dại khờ.
Ford
(Gửi bản thân và tất cả những người bạn đang du học/ học ĐH tuổi 20)