03/11/2023
Tôi đã từng quan sát chính mình và cố gắng hiểu chính mình. Tôi vẫn luôn trong sự quan sát thân thể, cảm xúc, tâm trí và mọi sự vật hiện tượng xung quanh. Tôi đã ngồi thiền trong một thời gian dài như vậy. Tôi đã có rất nhiều tiến bộ. Và rồi một ngày kia tôi bị ngộ độc. Tôi đã bị ảnh hưởng đến thần kinh. Tôi như một con chó điên, nước miếng nước dãi chảy ra liên tục. Tôi đã trở nên rất là nóng giận và buồn ngủ. Lúc này tôi không thể duy trì chánh niệm tỉnh giác được nữa. Tôi dường như là một con người khác. Tôi không còn có thể ngồi thiền được nữa. Tiếp nữa sau đó tôi lại bị bệnh COVID. Nó đánh tôi sụp đổ hoàn toàn. Thân tâm tàn phế. Và rồi cứ vậy đó cho đến ngày nay cái việc duy trì chánh niệm nó rất là khó. Tôi đã cố gắng rõ biết thân thể, cảm xúc và tâm trí mình. Thế mà từ trước đến giờ cái sự rõ biết đó nó chỉ dừng lại ở đó thôi. Tôi chẳng thấy tôi có bất cứ sự tiến bộ nào. Thậm chí ngược lại tôi còn có nhiều bước thoái lui. Tôi đã trở nên nóng giận hơn trước. Vậy đó và cứ như thế. Vào cái hôm mà tôi đối mặt với cái tưởng như là mình xắp chết. Tôi có một giấc mơ như thể tôi trở về quá khứ như chưa bắt đầu. Sáng hôm sau tôi khỏe hơn và bình phục. Và dường như là như thế. Tôi cảm giác như mọi cố gắng tu sửa trong vòng bao nhiêu năm tan biến hết. Cuộc sống vẫn vậy. Tôi vẫn dễ nóng giận và buồn phiền hơn. Từ đó cho đến này thì tôi vẫn thế, vẫn duy trì cái biết chành niệm và tình giác. Và cái biết của tôi chỉ biết rằng mình đang thất niệm.
Cuộc đời luôn có lối thoát riêng của nó. Giờ đây tôi đã dần trở lại như xưa. Nhưng tôi vẫn đính mắc vào an lạc cực lạc của thiền. Chánh niệm của tôi dường như vẫn chưa trọn vẹn. Đôi lúc tôi vẫn luôn tự an ủi mình rằng " Nó là do tai nạn. Tôi cần phải kiên nhẫn, kiên trì hơn. Tôi luôn mong chờ có một ngày tôi bình phục và quay trở lại. Kết luận câu hỏi tôi muốn hỏi đó là: Tôi sai chỗ nào nhỉ ?
P/s: Tác giả cũng vậy. Lúc đối mặt với cái tưởng như là mình xắp chết. Lúc này trong cơn nguy kịch. Bỗng nhiên trong lúc mê man. Hai cánh tay vô thức dơ lên như 2 con răn hổ mang uốn lươn5. Tôi cảm thấy có một nguồn năng lượng chạy dọc cột sống lưng lên tới não.